Suy ngẫm về nhận thức của chúng ta về chủ nghĩa hiện thực và chủ nghĩa lãng mạn sau dự án và thông qua các cuộc phỏng vấn
Quỳnh Như
Thứ nhất, trong bài phân tích bằng văn bản của nhóm chúng tôi, cách tiếp cận thực tế hơn được thể hiện. Mặc dù nghiên cứu của chúng tôi tập trung vào tính thẩm mỹ lịch sử của thành phố, nhưng phân tích mang tính xã hội học và kinh tế nhiều hơn là kể chuyện cảm xúc. Khía cạnh thực tế được thể hiện qua giọng văn phân tích hơn, trong đó ảnh hưởng văn hóa nước ngoài được xem như một sự thay đổi đã được bản địa hóa để đáp ứng sự phát triển văn hóa của Thành phố Hồ Chí Minh. Trong phân tích, chúng tôi tập trung nhiều hơn vào tác động và bằng chứng của những ảnh hưởng nước ngoài này hơn là tác động cảm xúc của chúng.
Các lập luận trong bài phân tích dựa trên các dữ kiện cụ thể, chẳng hạn như Bưu điện Trung tâm Sài Gòn về kiến trúc, Hồ Tiêu về sự thích nghi ẩm thực, GS25 về sự mở rộng bán lẻ và Phú Mỹ Hưng về quy hoạch đô thị. Câu chuyện trong bài phân tích cũng tập trung vào sự phát triển và tiến bộ. Giao lưu văn hóa được coi là những cột mốc trong sự phát triển, chẳng hạn như sự chuyển đổi sang bảng chữ cái Latinh và ảnh hưởng của Nhật Bản đến hành vi người tiêu dùng.
Bài phân tích cũng thảo luận về những thay đổi kinh tế vĩ mô (đầu tư của Tập đoàn Lotte/CJ) cùng với những thay đổi vi mô về thói quen (kỳ vọng về dịch vụ omotenashi). Câu chuyện này chuyển trọng tâm từ cái đẹp sang cách thức nó hoạt động. Bằng cách sử dụng các thuật ngữ như bản địa hóa, kiến trúc đô thị và hợp tác kinh tế, chủ nghĩa hiện thực được thể hiện khi thành phố được miêu tả như một hệ thống phức tạp liên tục tích hợp các bộ phận mới để cải thiện chức năng của nó.
Trong video được tạo ra, một cảm giác lãng mạn hơn được thể hiện khi chúng tôi trình bày thông tin. Điều này được thể hiện qua giọng điệu vui tươi của người dẫn chương trình khi video tập trung nhiều hơn vào ảnh hưởng tích cực của các vùng lãnh thổ nước ngoài đối với văn hóa Thành phố Hồ Chí Minh. Video chủ yếu tập trung vào những quan điểm tích cực về ảnh hưởng của nước ngoài và ít đề cập đến những mặt tiêu cực. Chỉ có một người trong số tất cả những người được phỏng vấn đề cập đến chế độ thực dân hoặc những tác hại đã gây ra cho Việt Nam (mặc dù rất ít).
Trước khi nghiên cứu, nhóm chúng tôi chủ yếu sống với quan điểm lãng mạn, với 4 trong số 6 thành viên nhìn thế giới qua lăng kính màu hồng. Nhiều người nhận thấy sống với quan điểm thực tế khó hơn sống với quan điểm lãng mạn vì cuộc sống có thể khắc nghiệt hoặc lặp đi lặp lại. Việc lãng mạn hóa và lý tưởng hóa nhiều khía cạnh của cuộc sống giúp đối phó với nỗi sợ hãi và sự bất an mà mọi người thường trải qua. Tuy nhiên, một số thành viên trong nhóm lập luận rằng sống với quan điểm thực tế dễ dàng hơn vì nó giúp bạn chuẩn bị cho những thăng trầm của cuộc sống, giúp bạn đối phó với sự thất vọng vì bạn không lý tưởng hóa mọi khía cạnh của nó.
Sau các cuộc phỏng vấn, chúng tôi cảm thấy mình đã hiểu rõ hơn lý do tại sao mọi người lại lựa chọn sống theo hai cách khác nhau này. Một số giáo viên đã chia sẻ những hiểu biết của họ về lý do tại sao họ cảm thấy như vậy và cũng cố gắng hiểu và đưa ra lý lẽ cho quan điểm đối lập. Mặc dù vậy, các thành viên trong nhóm vẫn bày tỏ rằng họ không cảm thấy quan điểm của mình đã thay đổi hoàn toàn, vì họ vẫn giữ nguyên suy nghĩ cũ dù đã có được góc nhìn mới và xem xét quan điểm đối lập một cách tinh tế hơn trước.
Nhóm chúng tôi cho rằng quan điểm mạnh mẽ nhất là quan điểm thực tế vì nó mang lại sự ổn định và giúp bạn có cái nhìn thực tế hơn. Mặc dù sống theo chủ nghĩa lãng mạn là một hình thức trốn tránh thực tại tốt và hướng đến những điều trừu tượng, nhưng nó có thể gây hại nhiều hơn lợi vì nó khiến bạn lý tưởng hóa mọi thứ và làm sai lệch cách nhìn nhận thế giới. Nghiên cứu cũng chỉ ra điều này qua các cuộc phỏng vấn, cho thấy điều quan trọng là phải giữ một cái nhìn thực tế ngay cả khi thưởng thức nghệ thuật lãng mạn để không quá đắm chìm và quên đi cuộc sống thực. Chủ nghĩa lãng mạn có thể dẫn bạn theo đuổi ảo tưởng, cuối cùng dẫn đến sự thất vọng, khiến con người trở nên ít gắn kết về mặt cảm xúc, trong khi một người thực tế có thể hiện diện nhiều hơn về mặt cảm xúc trong thế giới thực. Tất nhiên, giữ vững lập trường là điều tốt, nhưng cần có sự cân bằng giữa hai điều này, vì chủ nghĩa hiện thực có thể giúp bạn đưa ra quyết định, nhưng chủ nghĩa lãng mạn lại quan trọng trong việc khơi gợi đam mê và niềm vui.