Các sản phẩm của nhóm em mang cả hai màu sắc. Nhận định những tư tưởng trong hiện thực bằng việc tường thuật, trích dẫn, lý giải, nhưng nhận xét, đánh giá theo phong cách lãng mạn, biểu cảm, tạo ra một giọng điệu văn vẻ riêng. Chúng em dùng nhiều từ chuyên môn, sắp xếp và đưa ra luận văn có trọng tâm, đồng thời dùng nhiều tính từ để diễn đạt những cảm nghĩ, óc tưởng tượng của bản thân. Trước đây người sống lãng mạn đối với chúng em chỉ đơn thuần người đề cao cảm xúc hơn là lý trí, người thực tế thì ngược lại, quan trọng lý trí, vật chất hơn là tình cảm. Nhưng sau những dịp được bàn luận chúng em tìm ra một định nghĩa vững chắc hơn: Lãng mạn là đặt ra tự đặt ra lý tưởng, kỳ vọng hoặc tiêu chuẩn cho đời sống, còn Hiện thực là chấp nhận, và thích ứng theo đời sống thực tế. Chúng em tin rằng người theo khuynh hướng hiện thực không khô khan, và lạnh lùng, họ vẫn có cảm xúc, tình cảm nhưng họ biết cách kiểm soát cảm xúc của bản thân để đưa ra những lựa chọn phù hợp trong thực tế. Người thực tế không bác bỏ tính lãng mạn của cuộc sống, chính sự thực tế là năng lực cho phép họ yêu thương và lãng mạn hóa thực tế của mình. Đại đa số thành viên trong cộng đồng chúng em phỏng vấn đều lựa chọn một trong hai khuynh hướng. Nếu giáo viên, hay các cô tạp vụ đã quen thuộc với lối sống hiện thực, chu toàn vấn đề tiền bạc, ăn học cho con cái, kết nối trong các mối quan hệ, thì học sinh quan tâm đến việc trải nghiệm và khám phá với đời sống tình cảm nhiều hơn. Khi học sinh còn giữ hy vọng trong những hình dáng lý tưởng của bạn đời hay bản thân trong tương lại, thì những người lớn chỉ nhắc về tính cách, kỹ năng, khả năng của người bạn đời. Giống như cô Hoài đã lựa chọn cả hai khuynh hướng, chúng em cho rằng có một điểm giao thoa cân bằng giữa hai xu hướng này, mục tiêu đó là Làm sao để chúng ta có thể tồn tại tốt/ hòa hợp trong hiện tại mà vẫn không đánh mất cái bản sắc và cái cá tính độc đáo của ta. Hiện thực quan trọng để liên kết với xã hội, trong khi lãng mạn cho phép cuộc đời rực rỡ và muôn màu hơn.