Truyện ngắn lãng mạn thường xây dựng cốt truyện phức tạp và rất nhiều tình tiết úp mở, mà tập trung khắc hoạ lên một bức tranh trong khoảnh khắc tâm lý, một lát cắt trong cuộc sống để làm nổi bật trong cảm xúc của các nhân vật. Trong tác phẩm "Bóng người xưa" cốt truyện cực kỳ giản dị, một buổi tối cô lạnh, Vân và mai đang ngồi bên lò sưởi, không có các xung đột diễn ra, chỉ là các cử chỉ đời thường. Tuy nhiên, chính không gian và những hành động giản dị đó lại gợi lên dòng ký ức ùa về biến khoảng khắc hiện tại thành một cây cầu tiếp nối giữa quá khứ và thực tại. Cấu trúc của truyện theo hướng "Dòng chảy nội tâm", những dòng ký ức của Vân và Mai thời xưa về tình yêu đầu của tuổi trẻ đến sự chia ly vì gia đình, nỗi đau của Vân và Mai xuất hiện xen kẽ với hiện thực. Sự chuyển biến này không phải là những hành động mà chỉ là các dòng cảm xúc pha lẫn với ý nghĩa lặng lẽ, phù hợp với tinh thần lãng mạn, nhấn mạnh "cái tôi" cảm xúc hơn là các hành vi của nhân vật. Một trong những đặc trưng làm nên nét riêng của truyện ngắn lãng mạn là khả năng biến những không gian quen thuộc thành các dòng cảm xúc. Trong "Bóng người xưa", không gian lò sưởi với "Ngọn lửa nhảy múa reo cái vui lách tách" "Hơi nóng tỏa ra", giữa"Gió lạnh và mưa bụi của mùa đông", điều này tạo lên một sự tương phản rõ rệt giữa cái ấm áp và sự lạnh lẽo, gợi cảm xúc hoài niệm da diết. Ánh sáng lửa yếu ớt và "bóng tối mờ chính là lối thoát trong lãng mạn, xoá nhoà những vết răn trên khuôn mặt của Mai khiến cho cô trở nên đẹp hơn. Chi tiết này không chỉ mang tính kỹ thuật mà đồng thời còn mang ý nghĩa triết lý, bóng tối của ký ức được ánh sáng yếu ớt khôi phục vẻ đẹp xưa. Ngôn ngữ trong tác phẩm được Thạch Lam sử dụng nghệ thuật miêu tả giàu hình ảnh, gợi hình gợi cảm, hình ảnh so sánh và liên tưởng trong khung cảnh khuôn mặt của Mai dưới bóng đèn, " đôi mắt long lanh", "Nụ cười an phận và buồn rầu", những chi tiết nhỏ như "chiếc áo nhung đen", "củi khô" "chiếu giải trước lò sưởi", đều được nâng tầm thành biểu tượng cho tình yêu thuần khiết của tuổi trẻ và gợi lên nỗi hối tiếc. Phong cách của Thạch lam không ảo mộng viển vông mà lãng mạn hoá các chi tiết đời thời, khiến người đọc có thể cảm nhận rõ được vẻ đẹp thơ mộng ngay trong các thứ gần gũi nhất. Thể loại truyện ngắn lãng mạn thường đặt tâm lý cảm xúc nhân vật vào điểm mấu chốt và khai thác chiều sâu về thế giới nội tâm của nhân vật thay vì hành động. Vân và Mai là những nhân vật điển hình cho hình ảnh người đàn ông chìm đắm vào tình yêu nhưng lại bị chính gia đình của mình ngăn cản, sự hối hận và luyến tiếc. Mai người chịu đựng, nhẫn nhục với "Nụ cười an phận và buồn rầu".Sự chuyển biến tâm lý của Vân là mạch chính, từ ảm đậm, ghen ghét "lấy cái của thừa!" đến xúc động, âu yếm "tiếng chàng run". Khoảnh khắc chàng đặt tay lên vai và hỏi về "chiếc áo nhung đen" ngày xưa chính là sự cao trào trong cảm xúc, nơi hoài niệm tình yêu xưa ùa về và xoá nhoà nỗi oán nhận ấp ủ theo thời gian. Nhân vật Mai đại diện cho vẻ đẹp tinh thần của người phụ nữ Việt, sự hy sinh, chịu đựng thầm lặng, không oán trách. Sự xuất hiện "Bóng người xưa" không chỉ là các mảnh ký ức cá nhân mà cò là biểu tượng cho sự khao khát củ níu giữ vẻ đẹp thuần tuý của tình yêu giữa sự khắc nghiệt của thời gian. Thạch Lam đã khéo léo trong việc lồng ghép yếu tố lãng mạn vào hiện thực, tình yêu không phải luôn hoàn hảo nhưng chính sự tiếc nuối và thức tỉnh lại làm nó trở nên thiêng liêng. Ngôn ngữ trong truyện mang đậm chất thơ, câu văn ngắn gọn, giàu nhịp điệu, sử dụng nhiều từ gợi cảm xúc "xinh tươi", "rung động", "héo hon", "âu yếm khác thường", không có các lời thoại dài dòng, chủ yếu tập trung vào độc thoại nội tâm xen kẽ đối thoại đời thường, tạo lên cảm giác gần gũi mà lại mang phần sâu sắc. Thông điệp của tác phẩm về tình yêu chân thành có thể vượt thời gian, có thể chữa lành những tổn thương trong quá khứ và giúp con người nhận ra giá trị hiện tại. Vân không chỉ thấy "bóng người xưa" mà còn tìm lại chính tình yêu của mình. một bài học nhân văn tinh tế và phù hợp với tinh thần lãng mạn nhân đạo.